Tử Tù Phước Tám Ngón Và Những Lời Đồn Thổi Nơi Mộ Phần Đầy Tử Khí

     
thoát khỏi khám Chí Hòa, Phước “tám ngón” tiếp tục hành trình tội ác, dẫu vậy rồi ngày tàn của tay giang hồ máu lạnh đã điểm. Án xử quyết lần máy hai đã hoàn thành một cuộc đời tội lỗi.
quan sát và theo dõi trên
*

Tiếp tục tội vạ tày trời

Cuối mon 3.1995, sau thời điểm trốn khỏi trại giam, Phước về Thủ Đức tìm đến nhà vợ. Toàn bộ đều bàng hoàng trước sự xuất hiện thêm của Phước cơ hội nửa tối với quần áo tơi tả và những thương tích. Không tồn tại súng và bộ dạng thảm hại, các bạn vợ vẫn bị tiêu diệt khiếp vì chưng hắn. Dặn dò vk xong, Phước cấp vã ra đi. Nhưng mà chỉ một tuần sau đó, cũng vào mức nửa đêm, Phước lại trở về cùng đưa bà xã con lên Đắc Lắc.

Bạn đang xem: Tử tù phước tám ngón và những lời đồn thổi nơi mộ phần đầy tử khí

Đầu tháng 7.1995, Phước trở về tp hcm và gặp gỡ Nguyễn Kim Sơn, mới đi tù do tội trộm cắp về. Nhì tên đã bỗng nhiên nhập vào một trong những căn nhà ở Thủ Đức trộm 2 xe pháo máy, bán được gần 2 cây vàng. Cùng với số chi phí này, Phước và Sơn lên Tây Ninh download được 2 súng AK báng xếp với tương đối nhiều đạn. Khi đem súng đạn về lại Thủ Đức, chúng ban đầu phi vụ đầu tiên.

Phước và Sơn mỗi tên thủ một AK báng xếp chở nhau trên xe đính thêm máy đi “săn mồi”. Đêm 15.8.1995, tại quanh vùng Thuận An (tỉnh Bình Dương), chúng chặn xe Angel của một cặp vk chồng. Chúng phun người ông chồng chết trên chỗ, bắn chị bà xã trọng thương, bất tỉnh.

Với súng AK, Phước “tám ngón” với đồng bọn đã thực hiện không hề ít tội ác



Vài ngày sau Phước lấy cái xe vừa cướp được, chở một tên lũ em đi “làm ăn” thì chạm mặt phải tổ tuần tra của công an. Phát hiện hai đối tượng người sử dụng nghi vấn, tổ tuần tra sẽ đuổi theo. Phước lái xe một tay, một tay lôi khẩu AK giấu trong áo gió ra đưa mang lại tên bọn em ngồi phía sau, ra lệnh: “Bắn đi!”. Thấy lực lượng tuần tra quá mạnh, tên bọn em sợ hãi hãi, thu lại súng, ôm cứng Phước. Phước chửi thề rồi tắt đèn xe, rẽ vào một con đường nhỏ trốn thoát khỏi lực lượng tuần tra. Cho dù thoát được cuộc truy đuổi nhưng Phước trở yêu cầu lo ngại, hắn trốn về Nha Trang.

Ngày tàn

Phước “tám ngón” và những đệ tử cho Nha Trang. Chúng tranh thủ nghiên cứu và phân tích một tiệm quà và dự tính đột nhập thời điểm trời tờ mờ sáng. Phước vẫn không chạm mặt may. Thời gian này, công tác tuần tra, giữ an toàn ở tp Nha Trang rất nghiêm ngặt buộc phải Phước và đàn em không tiến hành được vụ cướp.

Nhận ra ngày tàn của Phước, đám đàn em rẽ lối mất tăm. Phước chờ thời xưa đành 1 mình leo lên xe đi Buôn Ma Thuột.

Vượt ngục ngoài Chí Hòa, Phước “tám ngón” liên tục thể hiện thực chất máu lạnh



Vừa để chân vào bến xe, Phước đã trở nên một tên giang hồ nước túm cổ dằn mặt: “Mày là thằng nào? ”. Trong hành trang khi ấy có khẩu pháo AK cưa báng, Phước lại là người giết tín đồ không gớm tay. Đối cùng với Phước, đám côn thứ này chỉ là một số loại tép riu, nhưng hoàn cảnh bị truy hỏi nã, Phước nhẫn nhục, đồng ý làm luật bởi một bữa tiệc mời băng đội này được tổ chức trong một nhà hàng quán ăn tại Buôn Ma Thuột.

Đứng đầu băng nhóm này Cu Lu, một giang hồ tất cả bộ dạng bảnh bao và là đệ tử của Tin Pales (trùm xóm hội đen ở Khánh Hòa lúc ấy). Trong bữa tiệc ấy, Cu Lu lẳng lặng cho trước phương diện Phước buông một thắc mắc lạnh lẽo: “Tên gì?”.

Phước bình thản: “Tôi là Tâm, sinh hoạt Nha Trang trốn lên phía trên nhờ những huynh góp đỡ”.

Ngay lập tức, Cu Lu rút con dao đâm phập xuống bàn, trừng trừng quan sát Phước gằn từng tiếng: “Tao là Cu Lu, nghe thương hiệu này không Phước “tám ngón”?”.

Phước giật mình. Cu Lu vỗ vai Phước đổi giọng nhẹ hơn: “Ông cứ ở trợ thời đây, tuy nhiên đất này không hợp với ông và cả cùng với tôi đâu!”.

Phước gồm phần kính nể cách xử sự của Cu Lu. Dẫu vậy hắn không sống phụ thuộc băng nhóm này. 1 năm sau đó, Phước lãnh án tử hình, Cu Lu chết vì tai nạn đáng tiếc giao thông. Ở Buôn Ma Thuột, nhằm ngụy trang, Phước lẻn vào một trong những quầy thuốc Tây mang trộm một không nhiều bông băng băng bó lại bàn tay cụt 2 ngón, giả vờ như bị thương, để đậy tung tích.

Bị bắt với tử hình lần thiết bị hai

Hai vợ chồng anh H.C.H và chị L.T.D.H có bố đứa con. Anh H. Không được lớn lao và cũng không tồn tại võ. Khi ấy, anh làm cho nghề tô điểm nội thất, chị bà xã bán vải ở một khu chợ thuộc thành phố Buôn Ma Thuột.

Xem thêm: Soạn Bài Thực Hành Tiếng Việt Lớp 6 Trang 27, 28, Soạn Văn 6 Trang 27 Chân Trời Sáng Tạo

19h tối 1.10.1995, anh H. Chở vk và hai đàn ông đi trên chiếc Honda 67 về nhà. Vừa bước vào cửa nhà, vợ ck anh giật phun mình khi cùng thấy được trước cánh cửa buồng một bạn trẻ trẻ mặc áo co dãn màu đen cầm khẩu súng chĩa thẳng về phía mình, gằn giọng: “Lùi lại ko tao phun chết!”.

Chị vợ tái mặt. Nhị đứa nhỏ nhắn khiếp vía nép gần cạnh vào người tía mẹ. Nhìn kỹ ánh nhìn sắc lạnh với khuôn mặt của kẻ đối diện, anh H. Phân biệt đây không phải trò đùa, kêu cứu giúp cũng vô ích.

“Lùi xe lại ko tao bắn chết bà xã con mày!”. Tên giật tiến tới mặt anh H. Ra lệnh: “Mày cù xe chở tao đi”. Tên giật dí khẩu pháo vào đầu anh, tương đối lạnh rợn bạn của khẩu pháo AK cưa nòng sẵn sàng nhả đạn làm cho anh H. Toát không còn mồ hôi. Anh đọc rẳng, ví như chở tên chiếm đi, núm nào anh cũng trở thành hắn giết.

Tên giật ngồi sau xe cộ kề súng vào phí a bên sườn anh H., sai khiến cho anh chạy ngược lên dốc để đi xuống đường lộ chính. Đường xóc bạo phổi làm xe rất nặng nề đi, vừa chạy được khoảng 3m, anh H. Ra quyết định sống bị tiêu diệt với tên cướp, anh bảo: “Ông quăng quật súng ra, cứ kè kè mạng sườn sao nhưng chạy xe?”.

Tên giật chuyển khẩu pháo định dí vào gáy anh. Đúng lúc đó, anh H. Buông tay lái quay fan lại thiệt nhanh, lấy rất là bình sinh ôm chặt cứng thương hiệu cướp. Không ngần ngại, tên chiếm nổ súng. Viên đạn sượt qua gáy khiến anh rộp rát.

Chiếc xe cộ đổ ra đường kéo theo hai người ngã nhào xuống đất, lăn mấy vòng xuống mương. Khôn xiết may, Anh H. Lại nằm đè lên tên cướp, ghì chặt hắn xuống. Hai tay tên cướp và khẩu súng ép chặt vào người anh. Đã non sức, nhưng anh H. Vẫn ôm chặt cứng tên chiếm mặc hắn gắng sức vùng vẫy và trừng đôi mắt quát: “Buông ra không tao bắn chết!”.

Vợ anh và những người dân dân bao quanh thấy vậy dancing vội xuống mương cùng đè tên cướp sát mặt khu đất mương thô cạn khiến hắn chẳng thể nhúc nhích. Từ dưới mương, tên chiếm được gửi lên mặt đường sau thời điểm bị tước đoạt súng.

Một cuộn dây băng y tế được áp dụng để cột chặt tay hắn lại. Tên giật gồng tay bứt tung tua dây vùng quăng quật chạy, nhưng đã bị chụp áo kéo lại. Loại áo bị rách, toàn bộ đều sững bạn vì sau sườn lưng hắn gồm một hình xăm nhỏ đại bàng tung cánh bay qua dãy núi color xanh. Thương hiệu cướp chính là Phước “tám ngón”. Năm ấy hắn 24 tuổi.

Phần chiêu tập của Phước “tám ngón” tại nghĩa trang trường bắn Long Bình

Tại phòng ban công an, hắn khai thương hiệu là Nguyễn Văn Tâm, ở Nha Trang. Ánh đôi mắt hắn vẫn sắc lạnh cùng vẻ mặt bình thản, không hề tỏ vẻ sợ hãi. Phước giả vờ không biết chữ, ký kết một dấu cùng vào biên bản lấy lời khai.

Ngày 29.4.1996, 13 bị cáo trong băng giật Phước “tám ngón” ra xét xử tại tandtc nhân dân TP.HCM. Nguyễn Hữu Thành, tức Phước “tám ngón” lãnh án tử hình sản phẩm công nghệ hai (án tử hình đầu tiên Phước bị tuyên trong phiên tòa xét xử ngày 24.6.1994).

Sau đó, Phước đã “trả nợ đời” trên pháp trường Long Bình. Trong quá trình ở phòng giam tử tù, Phước luôn luôn tỏ thái độ hung hãn. Tuy nhiên đến lúc”dựa cột”, Phước đã sợ đến nỗi làm cho ướt sũng loại quần sẽ mặc.

Xem thêm: Bán Thời Gian Cố Định Là Gì, Lã M ViệC Bã¡N ThờI Gian Lã  Gã¬

Theo lời kể của những phu trường bắn tử hình, phần tuyển mộ của Phước “tám ngón” từng được thuê để bốc hài cốt, nhưng tất cả phải chạy đi hết sức xa bởi vì tử khí vượt nặng

“Gần 10 năm sau, Năm Cam và 4 bọn em không giống cũng thường tội ngay chỗ Phước để lại phần đông dấu chân cuối cùng. Sau thời điểm bốc tuyển mộ Năm Cam, đám bọn em của Năm Cam đang thuê luôn cửa hàng chúng tôi bốc mộ Phước “tám ngón” để tỏ bày sự kính trọng đối với bọn anh lẫy lừng từng dìm 2 án tử hình và vượt ngục tù khỏi khám Chí Hòa. Nhưng, khi quật chiêu tập lên, toàn bộ đã phải bít mũi và chạy ra xa vì mùi tử khí của Phước bốc ra rất khủng khiếp. Xếp gọn từng đốt xương, và đắp lại cẩn thận, ngôi chiêu tập vẫn được chúng tôi chăm lo chu đáo”. Một “phu” trường phun Long Bình đã từng kể lại như vậy.