Ông hoàng bảy là ai

     
(PLVN) -Hằng năm, cứ dịp tháng 7 (âm lịch), khu đất Bảo Hà, lào cai lại đông nghịt dòng người từ khắp phần đông miền về lễ bái, cầu cúng Ông Hoàng Bảy. đắn đo tự bao giờ, ngôi đền nhỏ dại miền sơn cước càng ngày thu hút các người không chỉ là để lễ bái ngoại giả vì xin lộc “lô đề”?
*
Đền Bảo Hà - ngôi đền rất linh thiêng gắn với sự tích quan lại Hoàng Bảy.

Ông Hoàng Bảy Bảo Hà là ai?

Ông Hoàng Bảy thực thụ là ai cho đến bây giờ vẫn là 1 trong bí ẩn; vẫn còn nhiều tranh cãi của không ít nhà nghiên cứu văn hóa cùng cả những người dân theo tín ngưỡng bái Mẫu. Vào dân gian lưu lại truyền nhiều khác nhau về vị quan lại Hoàng Bảy, trong số ấy có đoạn:

Quan Hoàng Bảy trấn khu vực miền bắc địa

Hợp binh hùng lục thuỷ Thao Giang

Quân mưu cơ lược luận bàn

Doanh trung thường có hai hoàng vào ra.

Bạn đang xem: ông hoàng bảy là ai

Trong trung khu thức người dân Bảo Hà, từ lúc khai thiên lập ấp, ông đã là “Thần vệ quốc” - một vị Thần bảo hộ cho dân tộc, một vị nhân vật trong huyền sử thời trước từng đánh giặc phương Bắc. Trong văn kể ông là thần “trấn khu vực miền bắc địa”, cùng “ông Hoàng Đôi” đem quân đi tấn công giặc đảm bảo bờ cõi.

Khi thác về Trời nhân dân tưởng niệm lập đền rồng thờ ông trên ngọn núi Cấm quay khía cạnh ra phía sông Hồng, đúng nạm “tựa sơn đánh đấm thủy” nhằm “trấn yểm” mang lại vùng đất biên thuỳ được bình yên, thịnh vượng. đổi thay ngôi thường linh thiêng bậc nhất xứ Bảo Hà, Lào Cai.

Người thổ mán chỗ đất Bảo Hà vẫn tôn thờ ông là “thần bảo hộ” dòng fan Mán mường cho mảnh đất nơi đây. Ông gồm vị trí đặc biệt quan trọng trong thờ phụng tín ngưỡng fan Dao, Tày với hiện thân vào các tiệc tùng, lễ hội xuống đồng vào ngày Thìn mùa xuân.

Huyền tích về quan tiền Hoàng Bảy

Truyền thuyết dân gian đề cập rằng, ông là nhỏ Đức Vua thân phụ Ngọc thánh thượng Đế. Theo lệnh vua thân phụ Ngọc thánh thượng Đế, ông giáng phàm trần; trở thành đàn ông thứ bảy vào danh tộc họ Nguyễn; cuối thời Lê.

Vào cuối đời Lê niên hiệu Cảnh Hưng (1740 - 1786) mọi vùng Qui Hóa có Châu Thủy Vĩ và Châu Văn Bàn (thuộc lào cai bây giờ) luôn luôn bị giặc phương Bắc tràn sang chiếm phá mọi vùng loạn lạc, người dân điêu tàn. Trước cảnh giặc nước ngoài xâm hung tợn phạm bờ cõi, hãm hại người dân, ông được Vua ban lệnh khởi lệnh dẹp loạn vùng biên ải khu đất nước.

Ông thuộc ông Hoàng Đôi, vừa lòng binh hùng lục thuỷ dọc sông Hồng (trước mặt thường Bảo Hà bây giờ) tấn công đuổi quân giặc; giải tỏa châu Văn Bàn và lập Bảo thành phố hà nội căn cứ quân lớn. Trong một lần quyết chiến, ông Bảy bị giặc bắt, hành hạ tra tấn.

Tuy nhiên, một lòng kiên trinh ông quyết không đầu hàng, giặc hung ác đã giết mổ ông cùng đem tử thi thả xuống sông Hồng. Nhưng lại sự kỳ lạ xuất hiện, di quan lại của ông dọc từ sông Hồng, trôi về mang đến phà Trái Hút, Bảo Hà thì giới hạn lại. Nhân dân trong vùng thấy vậy, liền mai táng và lập đền thờ chỗ đây nhằm ghi lưu giữ đức ơn hi sinh đảm bảo đất nước, dân chúng của ông.


*

Có sự tích còn kể: khi ông thác về trời, trời gửi gió, mây vần ngũ sắc, trên thai trời xuất hiện hình thần mã tạm dừng nơi Bảo Hà. Tử thi ông phân phát ra hào quang, gương mặt toát vẻ đẹp tựa tiên nhân, xung quanh khung trời mây nhắc thành hình tứ linh chầu hội. Không ít người cho rằng, nhiệm vụ của ông được Vua phụ vương giao phó khi đã mãn hạn, ông trở về tiên giới kề cận Vua cha.

Để ghi nhớ công lao của ông, những vua triều Nguyễn như Minh Mệnh, Thiệu Trị sẽ sắc phong ghi nhớ ơn Ông “Trấn an hiển liệt” tuyệt “Thần Vệ Quốc”.

Tiếng oan Ông Bảy cũng do lòng trần

Trong tín ngưỡng thờ Mẫu, Ông Bảy là vị phái nam thần quan tiền trọng, thường xuất xắc ngự đồng với được lệnh mẫu mã vương đi chấm bộ đội nhận đồng, răn dạy trần thế đức độ, phụng sự siêng năng việc Thánh. Ông phù trợ cho hầu như ai trung ương đức được hạnh phúc, như mong muốn trong cuộc sống.

Thế nhưng, hiện nay khi nói đến Ông Hoàng Bảy, một số phần tử người lại diễn dịch rằng ông là vị Thần siêng cho số lô đề, cá cược. Vậy nên, không ít người thủ thỉ nhau về vấn đề về Bảo Hà lễ ông xin “cái lộc số má” cho may mắn với ước vận đổi đời. Tại đền Bảo Hà, không cực nhọc nghe các lời khân râm ran rằng: “xin ông cho số lượng lô lúc này được trúng”, hay đều vấn hầu giá ông Hoàng Bảy thứu tự lên “xin lộc tiến công đề”.

Xem thêm: Đâu Là Động Lực Phát Triển Dân Số Của Thế Giới Là A, Động Lực Phát Triển Dân Số Thế Giới Là

Mặt khác, nhiều người cho rằng những ai có “căn vua Bảy’ thì rất phong lưu, đa tình vày khi xưa ông vốn bậc giàu sang nhất mực. Hoặc không ít người đào hoa cũng nhấn rằng mình “được lộc vua Bảy”. Sự thiêu dệt này khiến cho hình ảnh ông Hoàng Bảy trong tim thức bạn dân bị méo mó, xuất phát từ 1 vị Thần Vệ Quốc của miền sơn cước bị tiếng oan là Thần mang đến lộc lô đề. Đó là việc bất kính, kệch cỡm, mê tín và phi văn hóa.

Tại thường Bảo Hà, tôi chạm chán chị Nguyễn Thị Dương (Hà Nội), chị không ngại ngần chia sẻ: “Đợt trước em và các bạn em bao gồm thuê lại cửa hàng của 1 chị, chị này là fan rất duy tâm. Chị nói, chúng ta em tất cả căn ông vua Bảy, có nghĩa là tuổi trẻ em thì nạp năng lượng chơi hoang tàn mà lại hậu vận thì rất khá, chị lại nói tuổi này căn nặng, nếu như ra hầu đồng thì có khá nhiều lộc, ko thì sẽ ảnh hưởng hành.


Mà đúng chúng ta em cũng hay ăn uống chơi phá phách, rứa từ đấy em tốt cùng các bạn đi lễ Ông thời điểm tháng tiệc để xin lộc”. Trong hàng ngàn người đổ về Bảo Hà ấy, đã có tương đối nhiều người như câu chuyện của chị Dương vừa phân tách sẻ, nghĩa là rất nhiều tin rằng mình ăn lộc ông hoàng Bảy.

Một điều sệt biệt, nhiều người lần đầu cho đền Bảo Hà cũng không khỏi ngỡ ngàng lúc thấy biển khơi đề “Cấm với thuốc phiện vào đền” treo tự cổng đến bao gồm điện. Thời hạn trước, một số trong những báo sẽ phản ánh về việc nhiều siêu thị cạnh đền rồng Bảo Hà cung cấp thuốc phiện “trộm” cho đều ai mong muốn dâng lễ với mức ngân sách vài triệu.

Họ sở hữu cả thuốc phiện và bàn đèn vào đền dưng ông Hoàng Bảy nhằm mời thánh lấy lộc, phù hộ cho lộc lô đề, buôn bán. Không hiếm chạm mặt từng đoàn “dân số má anh chị” bầy lượt về Bảo Hà nhằm xin lộc ông Bảy.


*
Ngựa mã hóa học đầy một sân thường Bảo Hà tự sáng mang lại tối.

Những dịp tháng 7, mang lại đền Bảo Hà rất khó có thể có một chỗ đứng đẹp để họ thư thái nhằm chiêm nghiệm, du lịch thăm quan và ngưỡng vọng về vị thần đã có công cùng với dân tộc. Sự đông đúc, eo hẹp hỗn loạn là điều dễ thấy gần như ngày này.

“Phú quý sinh lễ nghĩa”, người người cho lễ hầu hết với tâm cố kỉnh “hối lộ thần linh”, xin lộc lá cho bạn dạng thân, chứ mấy ai đi để nhớ với tri ân về vị Thần đặc biệt trong trọng điểm linh fan Việt. Nhìn rất nhiều hàng con ngữa dài dài chất đầy sân mang đến nỗi quá tải, đốt vài ba ngày ko hết new thấy tâm lý “sính lễ” của một phần tử người dân thực sự báo động.

Xin hãy trả lại sự linh thiêng

Tiếng oan của ông Bảy cũng vì lòng trần, vì tâm lý sính lễ lộc tiền tài, bổng lộc lười nhác làm ăn mà thêu dệt lên mẩu chuyện hoang đường về Hoàng Bảy. Vốn dĩ ông là vị Thần Vệ Quốc, vào từng lời văn đều ca tụng ơn đức của ông. Ngoài ra ông còn dạy dỗ dân chúng “tu nhân tích đức” chứ không hề có chuyện mang lại lộc lô đề, tình yêu, thuốc phiện như không ít người đồn đại. Vào văn bao gồm đoạn:

“Chữ cương cứng thường treo cao giá chỉ ngọc

Chữ công dung tứ đức khuyên nhủ di”.

Hay:

Ai mất chữ trọng điểm thời tội nên mang

Lưới trời ở khắp 4 phương

Hại nhân nhân hại khôn con đường thoát thân”.

Xem thêm: Soạn Văn 8 Tập 2 Nhớ Rừng (Trang 3), Soạn Bài Nhớ Rừng Của Thế Lữ

Dân gian giữ lại để hoàn toàn có thể thu phục được những thổ ti; tội nhân trưởng thì quan liêu Hoàng Bảy không dùng giải pháp quân sự mà bằng sự hàng phục nhân tâm. Để thu phục nhân vai trung phong ông đã chủ động hòa nhập vào cuộc sống đời thường của các tù trưởng thô ti như uống trà; tấn công cờ… chắc hẳn rằng vì vậy mà dần dần hình ảnh ông Hoàng Bảy đã biết thành lệch lạc thành một vị Thánh ăn uống chơi, đào hoa với rượu chè, thuốc phiện.

Tuy nhiên, đó là lòng phàm suy diễn, đã đi đến lúc chúng ta trả lại sự rất thiêng cho ngôi đền rồng Bảo Hà, trả lại giờ đồng hồ oan của ông Bảy cho phần nhiều thêu dệt không đúng lệch. Trong khi, ông là 1 trong những vị Thần Vệ Quốc, cảm hóa với khuyên răn dân chúng bởi sự đoàn kết, vai trung phong đức, trường đoản cú bi chứ không hẳn bằng tệ nạn. Nhớ câu: