BÀI THƠ: PARIS CÓ GÌ LẠ KHÔNG EM (NGUYÊN SA

     

Nhạc phẩm Paris Có gì quá xa lạ Không Em được nhạc sĩ Ngô Thụy Miên phổ trường đoản cú thơ của Nguyên Sa, là thi sĩ đã bước đầu làm thơ từ lúc du học ở Pháp. Lúc về lại nước nhà, những bài thơ về Paris của ông vẫn lần lượt trình làng công chúng trên những mặt báo, từ kia Nguyên Sa khẳng định vị trí của bản thân mình trên văn đàn, bạn ta call ông là thi sĩ của tình yêu.

Bạn đang xem: Bài thơ: paris có gì lạ không em (nguyên sa

Thơ của Nguyên Sa vào trẻo, trữ tình với mát lành như một cái suối tắm rửa đẫm trọng điểm hồn cả một vắt hệ tuổi trẻ, nhất là giới trí thức cùng sinh viên học viên Sài Gòn những năm 1960-1970. Từ lúc Ngô Thụy Miên phổ đều nhạc phẩm tự thơ của Nguyên Sa như Áo Lụa Hà Đông, Tình Khúc tháng 6, Tuổi Mười Ba, nắng nóng Paris Nắng sài Gòn, Paris Có gì lạ Không Em, thơ của Nguyên Sa mới đi vào lòng tất cả mọi người, cả trí thức lẫn bình dân.

*

Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên vẫn bày tỏ: “Mình đọc với ngâm thơ Nguyên Sa nhiều nhất từ khi còn đến lớp nên nó đã thấm vào hồn mình”. và lẽ nhờ vậy yêu cầu mối giao duyên từ những bài bác thơ Nguyên Sa được Ngô Thụy Miên phổ nhạc vào thập niên 1970 đã mang về cho âm nhạc việt nam những ca khúc hay đầy hóa học lãng mạn thi ca.

Paris Có gì quá lạ Không Em là một trong những trong 3 bài bác thơ chia tay được Nguyên Sa viết tặng kèm cho vùng đất mà lại ông xem như là máu thịt, cảm giác ray rứt lúc sắp buộc phải lìa xa. 3 bài xích thơ thứu tự là Tiễn Biệt viết năm 1953, Paris viết năm 1954 với Paris có Gì Là không Em viết năm 1955.

*

Bài thơ Tiễn Biệt viết cho đều cuộc phân chia ly bé dại nhen nhúm lúc Nguyên Sa rời Paris để về ở những vùng lạm cận. Ông điện thoại tư vấn Paris là về, còn đi số đông nơi không giống là đi: Người về tối nay hay tối mai, Người chuẩn bị đi chưa hay phải đi rồi…

Sau 7 năm du học tại Pháp, vào tháng 12 năm 1954, Nguyên Sa kết thân với cô bạn gái tên Nga rồi tách Paris chỉ vài hôm sau đó. Không thể níu kéo thêm, nên ông đã viết đều dòng này trong bài xích thơ với tên Paris (sau này được nhạc sĩ Anh bằng phổ thành ca khúc Mai Tôi Đi):

Mai tôi ra đi vững chắc trời mưaTôi chắn chắn trời mưa mauMưa thì mưa dĩ nhiên tôi không cách vộiNhưng chậm rì rì thế nào thì cũng phải xa nhau…

Khi về đến thành phố sài thành năm 1955, Nguyên Sa vẫn hỏi thăm Paris: “Paris Có gì quá lạ lẫm Không Em?”.

*
nguyên tác bài bác thơ

Phải đến gần 20 năm sau đó, một nhạc sĩ trẻ với tên Ngô Thụy Miên đang phổ nhạc cho bài bác thơ này và phát triển thành một hiện tượng.

Paris có gì lạ không em? – câu hỏi tưởng như thông thường để thăm hỏi thôi, tuy thế khi có tác dụng câu mở đề mang lại một bài nhạc thì ẩn ý yêu thương thăm hỏi về chỗ đã xa. Paris có gì lạ lẫm không, không tính tháp Eiffel soi bóng bên giòng sông, những thành tháp phố cổ để cho khách du hoài niệm về thời huy hoàng của đế chế, những bàn và ghế lắng thời gian của cửa hàng café thơ mộng vỉa hè. Cùng Paris có gì xa lạ không lúc còn lại em 1 mình đi ngang vườn cửa Luxembourg nghe nghìn lá đổ. Mai anh sẽ về lại, em tất cả còn ngoan giống như những ngày yêu thương ấm nồng mùa xuân lá hoa vương vãi đầy ngõ cũ phố xưa.

Xem thêm: Có Mấy Phương Pháp Lai Giống Vật Nuôi Và Thủy Sản, Các Phương Pháp Lai Giống

Paris có gì quá lạ không em?Mai anh về em tất cả còn ngoanMùa xuân nhành hoa vương đầy ngõEm gồm tìm anh vào cánh chim…

*

Không bày tỏ rõ ràng niềm ghi nhớ nhung lúc xa cách, tuy nhiên thính giả cảm thấy được ngày xuân của tình yêu lứa đôi đã đi qua ngập tràn hoa lá. Ko trực khởi hỏi em gồm nhớ anh không nhưng là “Em gồm tìm anh trong cánh chim”. tìm anh vào cánh chim cất cánh hay tìm anh trong cánh thời gian vỗ cánh xa dần dần ngày yêu dấu? ngôn ngữ ca từ chắp cánh cho trung ương hồn người trải nghiệm bay xa đến phương trời diễm mộng…

Paris có gì xa lạ không em?Mai anh về thân bến sông SeineAnh về thân một giòng sông trắngLà áo sương mù xuất xắc áo em?

“Paris có gì lạ không em” được nhắc lại nhiều lần để lưu luyến mãi Paris, dù xa nhưng luôn ở trong lòng. Một khiếp đô ánh nắng Paris đầy đáng nhớ của tác giả, khi đã thành câu thơ câu hát lấn sân vào lòng fan rồi thì Paris không thể là một địa danh riêng dành riêng cho ai cả, mà lại trong từng trung ương sự riêng rẽ của từng người.

Nghe Thái Thanh hát Paris Có gì quá lạ Không Em năm 1974

Mai anh sẽ trở về thân bến sông Seine tan qua lòng khiếp thành hoa lệ với cổ kính, giòng sông thơ mộng của Pháp được ví như giòng sông hương thơm chảy qua gớm thành Huế của Việt Nam. Vì chưng là giòng sông thi ca nên dễ nắm bắt khi tác giả cho là “anh về thân một giòng sông trắng”. Về thân giòng sông trắng nhìn lớp áo sương mù rồi từ bỏ hỏi là áo sương xuất xắc là áo của em? Hình hình ảnh của tình nhân được biểu tượng khoác lên màu sắc áo sương mù và mây trời lảng đãng tạo cho tình yêu thanh thoát, ý nghĩ về fan yêu quý phái đẹp đẽ và hùng vĩ hơn.

Anh sẽ núm lấy song bàn tayTóc em anh sẽ hotline là mâyNgày sau nhì đứa mình xa cáchAnh vẫn được quan sát mây white bay.

Mai về, anh sẽ cầm lấy tay em, sẽ hotline tóc em là mây trời để tình em mãi biến vĩnh cửu mặc dù sau này còn có cách xa. Ý niệm về thời hạn quá khứ với hiện tại không thể khi mây trắng mãi bay qua trời khách hàng du lãng đi qua. Tín đồ ta thường xuyên nói thi sĩ vừa nhiều tình vừa chung tình, dù về sau cuộc đời ra sao, cuộc tình đứt quãng nhưng lúc tóc em đã biến thành mây trời rồi thì mãi buông xõa xuống hết cuộc sống anh. Không cần phải nói yêu em nhớ em suốt cả quảng đời cho ngôn ngữ trở nên cải lương sến súa, hình hình ảnh mây trắng cất cánh được hình mẫu như tóc em sẽ mãi ở bên đời, trắng tinh hoài nét xin xắn thiên thu.

Nghe Vũ Khanh hát

Paris có gì lạ lẫm không em?Mai anh về mắt vẫn lánh đenVẫn hỏi lòng bản thân là mùi hương cốmChả biết tay ai làm cho lá sen.

Xem thêm: Bài Soạn Lớp 8: Bố Cục Của Văn 8 Bài Bố Cục Của Văn Bản, Bố Cục Của Văn Bản

Mai về, anh vẫn còn ánh nhìn của em như sao trời lấp lánh, nhằm “vẫn hỏi lòng mình là mùi hương cốm. Chưa biết tay ai làm cho lá sen”. Cốm là 1 trong những đặc sản của làng mạc Vòng nghỉ ngơi Hà Nội, cốm luôn được gói trong nhì lớp lá. Lá dáy là lớp gói phía bên trong cho cốm luôn có được độ ẩm cần thiết. Lớp lá sen phía phía bên ngoài thì giữ được mùi hương thơm của cốm. Tác giả đã cho lòng mình là mùi hương cốm, phải cần phải có lá sen để ủ giữ mùi thơm lâu dài, cùng đã pha một chút tinh nghịch lúc hỏi: “Chả biết tay ai?”. Còn tay ai nữa bên cạnh tay tình nhân đã làm cho lá sen đến “hương cốm lòng mình” thơm mãi hương thơm tình yêu, hương thời gian ở lại mãi trong thi ca và trong tim người thưởng thức.

*

*

Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên đã cho rằng thơ Nguyên Sa đã bàng bạc trong tim hồn bản thân suốt mấy chục năm sáng sủa tác. Côn trùng giao hưởng thẩm mỹ kỳ diệu thân thơ nhạc này vẫn để lại hầu như ca khúc phổ thơ tình Nguyên Sa bất hủ nhằm lại cho đời. Cùng hai tác giả tài hoa Nguyên Sa với Ngô Thụy Miên về mang đến được “giữa một giòng sông trắng”: giòng sông thi ca với âm nhạc…