AI BẢO EM LÀ GIAI NHÂN

     

Hôm nay mình trình làng đến các bạn thi khúc “Ai Bảo Em Là Giai Nhân” (“Một Mùa Đông”) của Thi sĩ lưu giữ Trọng LưNhạc sĩ Anh Bằng.

Bạn đang xem: Ai bảo em là giai nhân

Lưu Trọng Lư (19 tháng 6 năm 1911 – 10 tháng 8 năm 1991) là tên gọi thật của ông. Ông người làng Cao Lao Hạ, làng mạc Hạ Trạch, huyện tía Trạch, thức giấc Quảng Bình. Ông phát triển trong một mái ấm gia đình quan lại xuất thân nho học. Thuở nhỏ, ông học trường tỉnh, rồi học tập ở Huế (đến năm thứ tía tại ngôi trường Quốc học Huế) cùng Hà Nội. Sau đó, ông vứt học đi dạy dỗ tư, có tác dụng văn và có tác dụng báo để kiếm sống.

Ông chủ trương Ngân ca sỹ sơn tùng mtp Thư tại Huế năm 1933-1934. Sau 1954, ông có tác dụng vụ trưởng Vụ sảnh Khấu cỗ Văn Hóa, với là Tổng thư cam kết Hội nghệ sĩ Sân Khấu Việt Nam.

Tác phẩm vượt trội của ông: những tập thơ “Tiếng Thu” (1939), “Người con gái Sông Gianh” (1966), “Từ Đất Này” (1971), “Hồng Gấm”, “Tuổi hai Mươi” (kịch thơ, 1973).

Mặc dù ông là giữa những người cổ động đến Thơ Mới sôi nổi nhất, phát âm thơ ông, fan ta vẫn đang còn cảm tưởng nó chẳng mới bao nhiêu. Thơ lưu lại Trọng Lư vẫn là một trong những khúc bầy xưa, giàu cảm tình lẫn nhạc điệu với đông đảo rung rượu cồn chân tình, dễ dàng gây tuyệt hảo trong fan đọc.

Năm 1932, ông là một trong những nhà thơ đề xướng và lành mạnh và tích cực cổ vũ cho phong trào Thơ mới.

Năm 1941, ông với thơ ông được Hoài Thanh cùng Hoài Chân reviews trong quyển Thi Nhân Việt Nam.

Sau 1954, ông là Tổng Thư ký kết Hội nghệ sỹ Sân Khấu Việt Nam.

Năm 1957, ông là hội viên Hội công ty Văn Việt Nam.

Năm 1991, ông mất trên Hà Nội. Con trai thứ chín của ông là đạo diễn giữ Trọng Ninh.

Là trong số những người mũi nhọn tiên phong của trào lưu Thơ Mới, những bài thơ của ông theo thừa nhận xét của Hoài Thanh – Hoài Chân: “nhiều bài thực chưa hẳn là thơ, nghĩa là những dự án công trình nghệ thuật, mà đó là tiếng lòng thổn thức cùng hòa theo tiếng thổn thức của lòng ta” đã đóng góp phần khẳng xác định thế của Thơ Mới.

Hình ảnh:

…Con nai xoàn ngơ ngácĐạp bên trên lá rubi khô…(Tiếng Thu)

hay người chị em với:

…Nét cười đen nhánh sau tay áoTrong nắng trưa hè trước dậu thưa(Nắng Mới)

trong thơ giữ Trọng Lư đã trở thành những hình tượng vượt thời gian.

" data-medium-file="https://sonxe259.vn.files.wordpress.com/2016/03/luutronglu_c491pt1.jpg?w=278" data-large-file="https://sonxe259.vn.files.wordpress.com/2016/03/luutronglu_c491pt1.jpg?w=474" src="https://sonxe259.vn.files.wordpress.com/2016/03/luutronglu_c491pt1.jpg?w=474&h=511" alt="Điêu tương khắc gia Điềm Phùng Thị." width="474" height="511" class="size-full wp-image-147937" srcset="https://sonxe259.vn.files.wordpress.com/2016/03/luutronglu_c491pt1.jpg?w=474&h=511 474w, https://sonxe259.vn.files.wordpress.com/2016/03/luutronglu_c491pt1.jpg?w=139&h=150 139w, https://sonxe259.vn.files.wordpress.com/2016/03/luutronglu_c491pt1.jpg?w=278&h=300 278w, https://sonxe259.vn.files.wordpress.com/2016/03/luutronglu_c491pt1.jpg?w=768&h=828 768w, https://sonxe259.vn.files.wordpress.com/2016/03/luutronglu_c491pt1.jpg 840w" sizes="(max-width: 474px) 100vw, 474px" />Điêu tương khắc gia Điềm Phùng Thị.Thi phẩm “Một Mùa Đông” (Thi sĩ lưu giữ Trọng Lư)

IĐôi mắt em yên buồnNhìn thôi mà chẳng nói,Tình đôi ta vời vợiCó nói cũng ko cùng.

Yêu hết một mùa đôngKhông một lần đã nói,Nhìn nhau bi lụy vời vợiCó nói cũng ko cùng.

Trời hết một mùa đôngGió mặt thềm thổi mãi,Qua rồi mùa ân ái:Đàn sếu sẽ sang sông.

Em ngồi trong song cửaAnh đứng dựa tường hoa,Nhìn nhau nhưng mà lệ ứa,Một ngày một cách xa.

Đây là dải Ngân Hà,Anh là chim Ô ThướcSẽ bắc cầu nguyện ướcMột đêm một lần qua.

Để khoác anh nhức khổ,Ái ân giờ tận số,Khép chặt song cánh song!Khép cả một tấm lòng!

II (Tặng D.C.)Em là gái trong size cửa,Anh là mây tư phương trời;Anh theo cánh gió chơi vơi,Em vẫn bên trong nhung lụa.

Em chỉ là bạn em gái thôi,Người em sầu mộng của muôn đời,Tình em như tuyết giăng đầu núi,Vằng vặc muôn thu nét giỏi vời.

Ai bảo em là giai nhânCho đời anh nhức khổ?Ai bảo em ngồi bên cửa sổCho vướng víu nợ thi nhân?

Ai bảo em là giai nhânCho lệ tràn đêm xuân?Cho tình tràn trước ngõ?Cho mộng tràn gối chăn?

IIINgày một ngày hai đứt quãng nhauChẳng được cùng em kê gối sầu,Khóc chuyện trần thế cười ngặt nghẽo,Cùng cười phần nhiều chuyện thế gian đau.

Ngày hôm tiễn biệt bi lụy say đắmEm vẫn nghịch nô uống rượu say.Em gồm biết đâu đời vắng ngắt lạnh,Lạnh buồn như ngọn gió heo may.

Môi em đượm sặc hương thơm nho tươi,Đôi má em hồng chúm nụ cười,Đôi đôi mắt em say màu tươi sáng lạn,Trán em nhằm lỏng làn tóc rơi.

Tuy môi em uống, lòng anh say,Lời em càng nói càng chua cayAnh mong van em chớ nói nữa,Lệ bi thương sẽ nhỏ tuổi trong đêm nay.

IVHãy xếp lại muôn ngàn ân áiĐừng trách nhau, chớ ái mắc cỡ nhau,Thuyền yêu không ghẹ bến sầuNhư tối thiếu phụ bên lầu không trăng.

Hãy như loại sao băng băng mãiĐể lòng buồn, ảm đạm mãi ko thôi.

Thi khúc “Ai Bảo Em Là Giai Nhân” (Nhạc sĩ Anh Bằng)

Em là gái trong tuy vậy cửaAnh là mây tứ phương trời.Anh theo cánh gió chơi vơiEm vẫn phía trong nhung lụa.Em chỉ là em gái thôiNgười em sầu mộng của muôn đời.Tình em như tuyết giăng đầu núiVằng vặc muôn thu nét tuyệt vời.

Ai bảo em là giai nhânCho đời anh nhức khổ.Ai bảo em ngồi mặt songCho vướng nợ thi nhân.Ai bảo em là giai nhânCho lệ tràn tối xuânCho tình tàn trước ngõCho mộng tràn gối chăn

Ai bảo em là giai nhânCho hồn anh rơi rụng.Ai bảo em cười như xuânCho chết lòng thi nhân.Ai bảo em là giai nhânCho rượu hồng chua cayCho nụ tình xa bayCho lệ bi đát đêm nay.

Dưới đây mình có bài:

– bên thơ lưu giữ Trọng Lư: nặng nề gánh tình cùng với thơ cùng đời

Cùng cùng với 4 clips tổng hợp thi khúc “Ai Bảo Em Là Giai Nhân” do những ca sĩ trong nước với hải nước ngoài diễn xướng để chúng ta tiện việc xem thêm và thưởng thức.

Mời những bạn.

Túy Phượng

(Theo Wikipedia)

" data-medium-file="https://sonxe259.vn.files.wordpress.com/2016/03/luutronglu_c491pt.jpg?w=212" data-large-file="https://sonxe259.vn.files.wordpress.com/2016/03/luutronglu_c491pt.jpg?w=474" src="https://sonxe259.vn.files.wordpress.com/2016/03/luutronglu_c491pt.jpg?w=474&h=671" alt="Điêu tương khắc gia Điềm Phùng Thị." width="474" height="671" class="size-full wp-image-147939" srcset="https://sonxe259.vn.files.wordpress.com/2016/03/luutronglu_c491pt.jpg?w=474&h=671 474w, https://sonxe259.vn.files.wordpress.com/2016/03/luutronglu_c491pt.jpg?w=106&h=150 106w, https://sonxe259.vn.files.wordpress.com/2016/03/luutronglu_c491pt.jpg?w=212&h=300 212w, https://sonxe259.vn.files.wordpress.com/2016/03/luutronglu_c491pt.jpg?w=768&h=1087 768w, https://sonxe259.vn.files.wordpress.com/2016/03/luutronglu_c491pt.jpg 941w" sizes="(max-width: 474px) 100vw, 474px" />Điêu khắc gia Điềm Phùng Thị.Nhà thơ giữ Trọng Lư: nặng nề gánh tình cùng với thơ cùng đời

(Đỗ Ngọc Yên)

“Thi sĩ nào nhưng chẳng đa tình” là câu nói cửa miệng dành cho các nhà thơ. Người thơ nhưng mà không đa tình bắt đầu là chuyện lạ. Thi ca tự thoạt kỳ thủy, trong thực chất của nó đã là 1 “nàng”. Chẳng cố gắng mà trong truyền thuyết Hy Lạp, bạn thống lĩnh thi ca là một trong nữ thần, chứ chưa phải là nam giới thần như nghỉ ngơi các nghành nghề dịch vụ khác. Còn sinh sống ta, rất có thể xem mang đến nhà thơ lưu giữ Trọng Lư- bạn đa tình lẫn cả về thi ca lẫn tình yêu riêng tư.

Nặng gánh tình thơ

Thuở nhỏ, ông học ở quê, rồi lên tỉnh. Béo lên ông theo học tập tại ngôi trường Quốc học tập Huế cho tới hết năm sản phẩm ba, thì ra thành phố hà nội học tiếp. Mặc dù ông đã quăng quật học thân chừng nhằm đi dạy dỗ tư, viết văn và làm báo kiếm sống.

Năm trăng tròn tuổi, 1932, lưu giữ Trọng Lư là một trong những nhà thơ chủ xướng và lành mạnh và tích cực cổ vũ cho trào lưu Thơ bắt đầu khi nó bắt đầu manh nha. Sau đấy một năm, 1933-1934, lưu lại Trong Lư nhà trương mở Ngân sơn tùng thư trên Huế.

Lưu Trọng Lư ơi biệt cõi trầnTiếng thu man mác nhạc trong ngầnNửa tối sực tỉnh giấc đời pha mộngDa diết lòng anh một chữ Nhân

Cuộc đời văn nghiệp của ông đã vướng lại một khối lượng tác phẩm khá thứ sộ. Về thơ có: Tiếng thu (1939), tỏa sáng song bờ(1959), người con gái sông Gianh, 1966), Từ khu đất này (197l), bà mẹ (1973), Đây ngày thu tới (1987), bâng khuâng (1988), bao la sầu (1989)…

Về sảnh khấu: Nữ diễn viên miền nam bộ (cải lương), Cây thanh trà (cải lương), Xuân Vỹ Dạ (kịch nói), Anh Trỗi (kịch nói), Hồng Gấm, tuổi nhị mươi (kịch thơ, 1973).

Văn xuôi có: Người tô nhân (truyện, 1933), mẫu cáng xanh (truyện, 1941),Khói lam chiều (truyện, 194l), mùa thu lớn (tuỳ bút, hồi ký, 1978), Nửa đêm sực thức giấc (hồi ký, 1989).

Xem thêm: Ip Phiên Bản Quốc Tế Là Gì, Phiên Bản Quốc Tế Của Iphone Là Gì

Cùng thời với lưu lại Trọng Lư có khá nhiều tài năng thơ như: Tế khô hanh (Quảng Ngãi), Tố Hữu (Thừa Thiên), Chế Lan Viên (Quảng Trị), Hàn khoác Tử, Nguyễn Xuân sanh (Quảng Bình), Xuân Diệu (Hà Tĩnh)… Số đồng đội cùng trang lứa tự Hàn Mạc Tử, Xuân Diệu, Chế Lan Viên mang lại Lưu Trọng Lư và một số trong những người khác sẽ lần lượt ra đi trở thành tín đồ thiên cổ với bất tử, do họ vẫn ghi đậm thương hiệu tuổi của bản thân trong cam kết ức của tương đối nhiều người cùng thời cùng hậu thế. Đã gồm người nhận định rằng Lưu Trọng Lư là tướng soái của phong trào Thơ Mới. Xét về một khía cạnh nào đó không nên là quá. Chả ráng mà vào Thi nhân Việt Nam, lưu Trọng Lư là người đứng số hai về số bài xích thơ được Hoài Thanh với Hoài Chân tuyển chọn, 11 bài, chỉ xếp sau Xuân Diệu, 15 bài. Điều ấy cho thấy vị chũm của ông trong làng Thơ mới lúc bấy giờ. Còn giới âm nhạc sĩ Quảng Bình đang đặt tên cho phần thưởng văn nghệ thức giấc nhà: giải thưởng Văn học – thẩm mỹ và nghệ thuật Lưu Trọng Lư, 5 năm trao giải một lần.

Không chỉ riêng với thi sĩ chúng ta Lưu, nhưng mà thời ấy nhiều giới trẻ trí thức mới hai mươi tuổi đời vẫn đàng hoàng lắm, chí ít họ cũng tự cảm xúc mình là người chủ đích thực của chính cuộc đời mình, bằng phương pháp nhận rước việc chuyển đổi những thói quen cũ mèm, nhàm chán của mấy ông đồ cả ngày đi rao giảng đạo đức nghề nghiệp theo sách thánh hiền. Lưu Trọng Lư cũng chỉ là một trong những người có học hơn tí chút so với đám tuổi teen thời ấy, tuy vậy ông đã chào đón Thơ new một cách hồ hởi, như diều đón gió nhằm rồi ông xả thân làm toàn bộ những gì tất cả thể, đặng can dự nó tấn tới. Ông đã từng đi diễn giả về sự quan trọng phải ủng hộ trào lưu Thơ Mới, viết thư để tranh luận với Tản Đà về quan niệm về thơ thời nay, làm cả một bài bác thơ trào phúng để chế giễu cợt lối thơ cảm khái theo niêm luật, thù tạc vô cảm. Lưu Trọng Lư luôn luôn hướng ngòi bút của chính mình vào sự phân biệt tâm lý già con trẻ một cách rạch ròi khiến Hoài Thanh và Hoài Chân sẽ dẫn lại trong phần mở đầu cuốn Thi nhân vn (1932-1941): cụ già ta ưa những red color choét, ta lại ưa những greed color nhạt… các cụ ông cụ bà bâng khuâng vì chưng tiếng trùng đêm khuya, ta nao nao vì chưng tiếng gà lúc đúng ngọ….

Xét về khía cạnh con người, trong thơ lưu giữ Trọng Lư còn các duyên nợ với những nhà Đường thi như Lý Bạch, Đào Tiềm, sơn Đông Pha… với có 1 phần giống cùng với Tản Đà. Trong những khi với Xuân Diệu luôn luôn muốn ôm lấy cả cuộc đời, hăm hở đi kiếm những cảm giác mới kỳ lạ và dành được những cuộc trải nghiệm thật đầy đủ đầy hay như là Hàn Mạc Tử thì:

Hôm nay tất cả một nửa trăng thôi,Một nửa trăng ai cắm vỡ rồi!…(Một nửa trăng)

Lưu Trọng Lư ngoài ra lại chỉ mong được sống phóng bí giữa tình thực cùng tình mộng. Cũng chính vì lẽ đó mà thơ lưu Trọng Lư như một nhân loại xa vắng, mộng ảo, khôn xiết gần với cổ thi. Ông như fan đi trên một mẫu cầu bập bênh, chỉ cần trọng lực của quả đât tâm tưởng lắc vơi sang đời thực là ông hoàn toàn có thể yên tâm với cuộc sống thường ngày hiện hữu.

Trớ trêu là, ông hình thành giữa buổi giao thời, đổi thay chóng mặt. Luồng gió kỳ lạ Tây phương thổi vào nước ta những năm đầu thế kỷ theo sau gót giày xâm lược của thực dân Pháp, khiến cho một fan như lưu Trọng Lư cũng tiện lợi bị cuốn theo chiều gió, hỏi còn ai rất có thể ngồi yên được. Trào lưu Thơ bắt đầu dù chỉ tồn tại ngay sát 10 năm (1932-1941) đã nhanh lẹ tạo thành một diễn ngôn gồm tính kế hoạch sử, bởi chính vì sự mới lạ, phóng túng của nó, khiến cả một rứa hệ bạn trẻ trí thức thời ấy hùa theo. Nó đã thực sự giải phóng mang đến những năng lượng sáng sinh sản tiềm tàng trong người trẻ tuổi lúc bấy giờ, có tác dụng nên phiên bản hợp xướng thi ca mang tinh thần của một thời đại mới.

Nói đến Lưu Trọng Lư, người ta tất yêu không nói đến tập thơ giờ Thu của ông. Bởi vì ở đấy hình như tất cả phiên bản thể thi ca, những gì tinh túy tuyệt nhất của hồn thơ ông sẽ được trưng bày ra quá phân nửa, nhất là bài giờ đồng hồ Thu:

Em không nghe mùa thuDưới trăng mờ thổn thức?Em ko nghe rạo rựcHình hình ảnh kẻ chinh phuTrong lòng fan cô phụ?Em không nghe rừng thuLá thu kêu xào xạcCon nai xoàn ngơ ngácĐạp bên trên lá vàng khô?

Hình ảnh, giọng điệu và ngữ điệu thơ không tồn tại gì quá mới lạ. Tất cả chăng cái new ở đấy là tâm trạng của thi nhân. Hình ảnh con nai tiến thưởng ngơ ngác/ đạp trên lá kim cương khô thời ấy rất phổ biến, tới mức trở thành câu cửa ngõ miệng đối với lớp giới trẻ trí thức thành thị và từ rộng nửa chũm kỷ ni nó vẫn trở thành biểu tượng cho những người đang trên đường đi kiếm lý tưởng sống và làm việc cho mình, cơ mà loay hoay mãi vẫn chưa tìm được. Nói cách khác những thời khắc tâm trạng như thổn thức, rạo rực, xào xạc, ngơ ngácchính là tiếng lòng của những chàng trai, cô gái ở tuổi new chập chững bước trên tuyến phố đời. Trong cả một tín đồ được xem như là có ý chí sắt đá như Tố Hữu cũng ko tránh khỏi cảm giác bâng khuâng, ngơ ngác, khi tuổi đời bắt đầu đôi mươi:

Bâng khuâng đứng thân hai loại nướcChọn rước một chiếc hay để nước trôi(Từ ấy)

Tâm trạng chới với, tiếc nuối khi thời cuộc thay đổi mau lẹ, khiến cho những bạn trẻ tuổi chưa có kinh nghiệm sống dễ bị chao đảo. Họ như bị lạc vào cõi u mê, do dự đâu là thực, đâu là mộng, không nhìn thấy được rõ cái gì với cũng chần chờ điều gì vẫn xảy ra, cần đành gật đầu đồng ý làm kẻ đi đêm, sờ xoạng, lẩn thẩn ao ước sao trời mau sáng:

Cái con quay búng sẵn lên trờiMờ mờ nhân ảnh như fan đi đêm(Cung ân oán ngâm khúc- Nguyễn Gia Thiều)

Thậm chí, đối với Lưu Trọng Lư tiếng gà gáy trưa lại xao xác, óc nùng rộng nỗi bi tráng xa ngái của tiếng kê gáy đêm. Trọng điểm trạng vừa mong tiến về phía tương lai, nhưng mà vừa đi vừa ngoái chú ý lại thừa khứ, như một thay giằng teo ghê gớm được chuyển hóa vào nội lực cá nhân làm cho tất cả những người thơ không thể nào vượt thoát. Chổ chính giữa trạng u sầu, dùng dắng ấy là khôn xiết phổ biến so với đại bộ phận thanh niên trí thức dịp bấy giờ, nhưng với thi sĩ họ lưu nó càng được bộc lộ rõ đường nét hơn:

Mỗi lần nắng bắt đầu hắt mặt song,Xao xác con gà trưa gáy óc nùng.Lòng rượi ảm đạm theo thời dĩ vãng,Chập chờn sống lại rất nhiều ngày không.Tôi lưu giữ me tôi, thuở thiếu thờiLúc tín đồ còn sống tôi lên mười.Mỗi lần nắng new reo không tính nội,Áo đỏ fan đưa trước dậu phơi.Hình dáng me tôi chửa xóa mờ,Hãy còn mường tượng cơ hội vào ra.Nét cười đen nhánh sau tay áo,Trong ánh trưa hè trước dậu thưa.(Nắng mới)

Hay hình ảnh cô gái mặt hàng xóm bao gồm mái tóc hương đồng, ngồi xoay tơ, đệt lụa dưới ánh trăng suông cũng khiến cho thi sĩ rượu cồn lòng trắc ẩn, khiến cho nỗi bi thương lan từ mái đầu sang thơ của chàng, nhằm rồi mang lại một lúc gì đó nỗi buồn kia đưa thành nỗi bi thương tênh của dòng thời gian hay là của mẫu đời thi sĩ buổi giao thời, có lẽ rằng chỉ có tín đồ thơ mới biết:

Vầng trăng từ độ lên ngôiNăm năm bến cũ em ngồi con quay tơĐể tóc vướng vần thơ sầu rụngMái tóc bi thiết thơ cũng bi tráng theoNăm năm tiếng lụa se đềuNhững ngày lạnh rớt, gió vèo vào câyNhẹ bàn tay, dịu bàn tayMùi hương hàng xóm cất cánh đầy mái đôngNghiêng nghiêng mái tóc hương nồngThời gian yên rót một dòng bi đát tênh.(Thơ sầu rụng)

Trong Thi nhân Việt Nam, Hoài Thanh từng chổ chính giữa sự: mỗi lúc buồn đến, tôi lại về bên với lưu giữ Trọng Lư. Bởi vì thơ Lư nhiều bài xích thật không phải thơ, nghĩa là những công trình nghệ thuật mà thiết yếu tiếng lòng thổn thức cùng hòa trong giờ đồng hồ thổn thức của lòng ta.

Nhà văn Nguyễn Đình Thi, nguyên chủ tịch Hội câu kết VHNT việt nam đã gồm một thừa nhận xét tương đối tinh tế, gọn mà đủ về lưu giữ Trọng Lư: Thơ lưu giữ Trọng Lư chân thật, hồn nhiên, êm ả nhiều bài bác mình thích.

Gánh tình nặng với giai nhân

Trong Thi nhân việt nam của Hoài Thanh, Hoài Chân, lưu Trọng Lư được đánh giá rất cao, xếp hàng độc nhất vô nhị nhì trong xã Thơ bắt đầu với các bài thơ nổi tiếng như: nắng mới, Thơ sầu rụng, Giang hồ, Tình điên, giờ thu, Còn đưa ra nữa, Xuân về, Một mùa đông, Chiều cổ, Điệu huyền, Thú đau thương, nhưng mà đáng chú độc nhất vô nhị là bài bác Một mùa đông. Bài thơ vừa như tình thuật, vừa như trường đoản cú truyện, hồi ký kết về diễn tiến mối thâm tình thơ mộng cơ mà dang dở bởi thơ của thi sĩ cùng với cô con gái sinh trường Đồng Khánh, Huế, Phùng Thị Cúc và có lẽ một trong những mối tình đẹp với cũng xứng cùng với trai tài sắc, gái sắc đẹp tài vào giới thi nhân Việt mọi năm đầu thế kỷ XX là tình yêu thơ mộng của quý ông thi sĩ họ lưu với mỹ bạn nữ Phùng Thị Cúc (*)

Khi Phùng Thị Cúc mới là 1 trong cô nàng sinh, trường đoản cú Huế ra hà nội thủ đô học ngôi trường Thăng Long. Bên trên chuyến tàu tốc hành từ bỏ Huế ra Hà Nội, cô được fan chị là bạn của phòng thơ giữ Trọng Lư nhờ cất hộ gắm đơn vị thơ chuyên chú giùm em gái, với lời chỉ bảo thân tình Dọc đường giúp em một chút. Vày chàng thi sĩ họ giữ hơn cô đàn bà sinh chúng ta Phùng đầy đủ 8 tuổi, lại đã có lần quen với đất tp. Hà nội từ trước kia khá lâu, nên ra dáng một ông anh cùng đáng để cho bạn tin cậy, gửi nhờ cô em.

Các cô nàng Huế thời ấy hay sang trọng, đài các. Còn Cúc lại là hoa khôi của ngôi trường Đồng Khánh, nên sự kiêu kì bao gồm thể chính vì như thế mà tăng lên? với một khuôn mặt kiều diễm, kiêu sa, một hai con mắt buồn vời vợi, cùng má lúm đồng tiền mỗi một khi nhoẻn miệng cười đã hút hồn chàng thi sĩ đa tình, giàu mộng tưởng lưu giữ Trọng Lư tức thì từ phút gặp mặt gỡ ban đầu. Suốt đoạn đường dài từ Huế ra Hà Nội, bên trên tàu hai fan chẳng mấy lúc nói với nhau. Cúc ngồi im lặng chiêm ngưỡng cảnh vật dọc đường, còn thi nhân cũng chỉ biết lặng fan ngồi nhìn giai nhân.

Con tàu hú còi vào ga Hà Nội. Cúc dường như như băn khoăn lo lắng vì lần thứ nhất tới thủ đô. Còn đàn ông thi sĩ họ giữ chỉ biết giữ gìn lời bạn dặn rằng đưa em nó cho tận nơi. Tìm về đúng địa chỉ, Lư đưa Cúc lên tận căn gác nhỏ, lắt léo hầu hết bậc cầu thang, nơi những người bạn, tín đồ chị của Cúc vẫn tá túc sinh hoạt đấy. Sau vài ba câu dặn dò, chàng lưu luyến chia tay. Chẳng đọc duyên số nạm nào, khi vừa ra mang lại đường, vô tình Lưu Trọng Lư gặp gỡ thi sĩ Phạm Hầu, một bạn bạn lúc ấy đang học tập trường cđ Mỹ thuật, tp. Hà nội mời vào trong nhà chơi. Trớ trêu là lúc lên gác bên Phạm Hầu, xuất hiện sổ ra, lưu Trọng Lư lag mình khi bắt gặp Cúc ở ngay căn nhà đối diện.

Lưu Trọng Lư vốn là tín đồ hồn nhiên, thật thà cùng mơ mộng, nên lúc thấy thay ông liền quay vào nói ngay với bạn: bản thân ở luôn đây cùng với cậu được không? Được lời như tháo tấm lòng, Phạm Hầu chấp nhận ngay lập tức, không một chút ít đắn đo do ông đâu biết tình ý chuyên sâu của lưu Trọng Lư. Nắm là đại trượng phu thi nhân si mê tình vui miệng ngây bất tỉnh vì được sống cạnh nhìn giai nhân. Suốt ngày đông năm đó, giữa cái lạnh buốt của tiết trời hà nội thủ đô nhà thơ đã có sống vào sự ấm cúng dịu nhẹ của một tình yêu sáng trong, thơ mộng.

Ở bên này cô bé đâu dám vô tình. Vị ngay lần đầu tiên tiên, khi ông anh “dẫn đường” cho chính mình vừa liếc qua cửa sổ đã bắt gặp đôi mắt Cúc mở to, sững sờ nhìn thi sĩ rồi sau đó hoảng sợ mỉm cười bong khỏi khung cửa. Sau này, thật kỳ lạ lùng, mọi khi nhà thơ bất thần open sổ lại nhìn thấy Cúc lúc thì ngồi xem sách ôn bài, thời gian thì đang gặm một lọ hoa giỏi chẳng làm những gì chỉ ngồi suy bốn mơ mộng. Chỉ cần nghe một tiếng ho nhẹ, nhà thơ mở hé cửa quan sát sang đã bắt gặp nụ cười bối rối, e thẹn của hoa khôi Đồng Khánh thuở nào. Một lần, lần khần vì chuyện gì mà chị em ném sang bên này một chiếc nhìn hờn giận, trách móc khiến nhà thơ ngơ ngẩn mấy hôm liền.

Thế rồi chẳng đọc từ bao giờ hình bóng cô con gái sinh xứ Huế cự phách và sang chảnh và kiêu sa ấy đã in đậm trong tâm địa trí phái mạnh thi sĩ đa tình và biến chuyển nguồn xúc cảm cho việc thành lập và hoạt động nhiều thành phầm thi ca, trong đó có bài xích thơ Một mùa đông. Bài thơ là như 1 The love story (thiên tình sử) đầy mộng và thơ. Riêng nỗi đau của thi nhân tín đồ là bao gồm thật. Bài bác thơ được cấu tứ có tác dụng 4 đoạn biểu đạt và lý giải vì sao fan thơ buồn, một nỗi bi tráng sáng trong cho thánh thiện. Kể từ lần đầu chạm chán em, rồi suốt quá trình “đeo bám” tận mang lại ngày tiễn biệt em lên tàu lịch sự Pháp chữa dịch và cũng chính là sang một bến bờ new tình yêu với vĩnh viễn anh mất em, nếu và chỉ còn là trong thâm tâm tưởng: Thuyền yêu thương không xịt bến sầu/ Như đêm thiếu phụ mặt lầu ko trăng/ Hãy như mẫu sao băng băng mãi/ Ðể lòng buồn, ai oán mãi không thôi:

IÐôi mắt em yên buồnNhìn thôi nhưng chẳng nói,Tình đôi ta vời vợiCó nói cũng ko cùng.

Yêu không còn một mùa đôngKhông một lần vẫn nói,Nhìn nhau bi tráng vời vợiCó nói cũng không cùng.

Trời hết một mùa đôngGió mặt thềm thổi mãiQua rồi mùa ân ái,Ðàn sếu sẽ sang sông.

Em ngồi trong tuy vậy cửaAnh đứng dựa tường hoaNhìn nhau mà lại lệ ứa,Một ngày 1 cách xa.

Ðây là giải ngân HàAnh là chim Ô ThướcSẽ bắc nguyện cầu ướcMột tối một lần qua.

Ðể mặc anh nhức khổÁi ân giờ đồng hồ tận sốKhép chặt đôi cánh song!Khép cả một tấm lòng!

IIEm là gái trong form cửaAnh là mây tư phương trời;Anh theo cánh quạt gió chơi vơi,Em vẫn phía trong nhung lụa.

Em chỉ là người em gái thôi,Người em sầu mộng của muôn đời,Tình em như tuyết giăng đầu núiVằng vặc muôn thu nét tốt vời.

Ai bảo em là giai nhânCho đời anh nhức khổ?Ai bảo em ngồi mặt cửa sổCho vướng víu nợ thi nhân.

Ai bảo em là giai nhânCho lệ tràn đêm xuân?Cho tình tràn trước ngõ?Cho mộng tràn gối chăn?

Sinh thời bên thơ lưu giữ Trọng Lư gồm kể lại rằng, sau một thời hạn hai fan quen biết và sống sát nhau, tình yêu cũng chính vì như thế mà gắn bó hơn. Một lần hai người đi chơi chùa Thầy thuộc với một số trong những bạn bè. Sau đó 1 hồi leo núi, vãn cảnh chùa, chẳng đọc ông Trời xui khiến thế nào vướng lại chỉ có chàng và cô gái đi cùng nhau trong sự bẽn lẽn, ngập ngừng, ai ai cũng biết nhưng mà chẳng ai tiện nói ra cơ hội này. Đến trưa mọi tín đồ cùng quay trở về tụ tập khu vực sân chùa ăn uống trưa với con gà quay và rượu vang Pháp. Cúc uống vài li rượu vang nho khiến đôi má ửng hồng và cặp môi nhuốm màu sắc nho chín. Trán người đẹp buông vài ba lọn tóc black nhánh cứ xõa mãi vào trọng tâm chí nhà thơ. Để rồi vào trong 1 ngày rất đẹp trời toàn bộ hình bóng cô gái ấy đã hình thành một tốt phẩm thi ca với đầy đủ hình ảnh và câu thơ rất thay thể, thực sự sẽ ám ảnh bao người, độc nhất vô nhị là so với những nhiều người đang say trong tình yêu đầu:

IIINgày một ngày hai gián đoạn nhauChẳng được thuộc em kê gối sầuKhóc chuyện thế gian cười ngặt nghẽoCùng cười phần lớn chuyện trần gian đau.

Ngày hôm tiễn biệt buồn say đắmEm vẫn đùa nô uống rượu sayEm gồm biết đâu đời vắng vẻ lạnhLạnh bi thảm như ngọn gió heo may.

Môi em đượm sắc đẹp mùi nho tươi,Ðôi má em hồng đựng nụ cườiÐôi mắt em say color xán lạn,Trán em nhằm lỏng làn tóc rơi.

Tuy môi em uống lòng anh say,Lời em càng nói càng chua cayAnh ước ao van em chớ nói nữaLệ bi đát sẽ bé dại trong đêm nay.

IVHãy xếp lại muôn vàn ân áiÐừng trách nhau, đừng ái ngại ngùng nhauThuyền yêu thương không ghé bến sầuNhư tối thiếu phụ bên lầu không trăng.

Hãy như cái sao băng băng mãiÐể lòng buồn, ai oán mãi không thôi.

Mọi cuộc tình chấm dứt có hậu âu cũng là chuyện hay tình, nhưng mà chỉ là sự việc “được việc” nhưng mà thôi. Cơ mà đã chằm chằm để được câu hỏi thì còn rước đâu ra mộng đẹp, tình thơ nữa. Hồ Dzếnh, một thi sĩ cùng thời, kém lưu Trọng Lư 4 tuổi, sẽ rất gồm lý lúc ông mang đến rằng: Tình chỉ rất đẹp những lúc còn dang dở… cầm nhưng, chắc hẳn rằng bởi chính cái sự “dang dở” ấy giữa thi sĩ họ giữ và người đẹp Phùng Thị Cúc, mà lại hậu thế bắt đầu được tận hưởng câu chuyện tình bởi thơ vừa mơ mộng, vừa vời vợi buồn đến tung nát lòng nhau, để cho đến khi hai người chạm mặt lại nhau (1975) nam nhi đã ngoại lục tuần, còn nàng cũng đã ở tuổi 55 vào tư bí quyết là nhà điêu khắc Điềm Phùng Thị không những nổi tiếng làm việc Pháp, mà còn danh tiếng khắp châu Âu.

Thế new hay câu trai anh hùng, gái thuyền quyên luôn luôn đúng, hoàn toàn có thể là trong cuộc sống hay vào thi ca mãi vẫn luôn là niềm mơ ước của biết bao người./.

(Đỗ Ngọc Yên)

Vì một cơn bạo bệnh, cô được chuyển sang Pháp điều trị. Trên Pháp sau khoản thời gian khỏi bệnh, Phùng Thị Cúc tiếp tục theo học tập và giỏi nghiệp chưng sĩ nha khoa. Kế tiếp cô đã kết hôn với chưng sĩ Bửu Điềm. Có lẽ vì nắm mà cái thương hiệu Điềm Phùng Thị thành lập và hoạt động từ đó.

Xem thêm: Dịch Sang Tiếng Anh Mắt Xích Tiếng Anh Là Gì, Meaning Of Mắt Xích In Vietnamese

Tuy nhiên mang đến tuổi 30, cuộc đời Phùng Thị Cúc lại rẽ qua 1 lối khác. Người bác bỏ sĩ trẻ này tìm tới với nghệ thuật điêu khắc. Và yêu cầu mất tới 16 năm sau nữa, bà mới có cuộc triển lãm đầu tiên. Bà được thai là Viện sĩ Thông tấn Viện Hàn lâm khoa học, văn học tập và nghệ thuật châu Âu và được đưa vào list những kĩ năng lớn của nghệ thuật và thẩm mỹ thế kỷ XX trong từ điển Larousse của Pháp. Trong những năm cuối đời bà quay về sống ở quê hương và đã không còn ở Huế năm 2002.